Lúc sinh thời, người phụ nữ vĩ đại nhất thế kỷ XX này đã nói về cuộc đời mình: “Theo huyết thống, tôi là người Anbani. Theo quốc tịch, tôi là người Ấn Độ. Theo đức tin, tôi là một nữ tu công giáo. Theo ơn gọi, tôi thuộc về thế gian này. Và theo con tim, tôi hoàn toàn thuộc về những người bất hạnh, nghèo khổ”.
Đó là Mẹ Teresa – Người đã hiến trọn đời mình cho việc phục vụ những người nghèo khó, khốn cùng, bệnh tật, chăm sóc những đứa trẻ bị bỏ rơi, những người hấp hối bởi Mẹ tin rằng Chúa gửi mẹ xuống trái đất này là để sống và phục vụ những người bần cùng, khốn khó.
Cuốn sách “Mẹ Teresa – Trên cả tình yêu” do Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn ấn hành giúp bạn đọc có cái nhìn khái quát hơn về hành trình phục vụ trọn đời của Mẹ Teresa thông qua những câu chuyện Mẹ kể lại trên con đường Người đã đi qua, đã sống và trải nghiệm. Cuốn sách cũng chính là món quà tuyệt vời mà Mẹ Teresa trao gửi cho cuộc sống, giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn và sống trọn vẹn hơn với tình yêu của mình như Mẹ đã luôn tâm nguyện và đã sống với điều tâm nguyện ấy.
Mẹ Teresa sinh ra trong một gia đình Công giáo Anbani rất mộ đạo. Tình yêu với Thiên Chúa được truyền từ cha mẹ Người đến Người và những người anh em trong gia đình để từ đó, Mẹ nhận được ơn gọi từ Thiên Chúa. Thế nhưng Mẹ không chọn con đường phụng sự Chúa theo cách sống khép kín trong nhà dòng và cầu nguyện mà Mẹ muốn phụng sự Chúa theo cách của Mẹ, nghĩa là hiến cả đời mình phục vụ những người bần cùng, khốn khó, những trẻ bị bỏ rơi, những người hấp hối ở tất cả những nơi Mẹ có cơ hội sống và làm việc.
Để theo đuổi đến cùng niềm tin sắt đá của mình, điều đầu tiên Mẹ làm là luôn luôn Cầu nguyện. Thông qua lời cầu nguyện, tôi trở thành người yếu mến Thiên Chúa. Hãy cầu nguyện bằng chính trái tim mình và để cầu nguyện sâu sắc nhất, hãy thinh lặng trái tim.
Nhưng chỉ cầu nguyện thôi chưa đủ, cầu nguyện cần được chứa đầy trong đó tình yêu thương. Hãy yêu thương nhau như Chúa yêu thương mỗi người chúng ta. Hãy tử tế với nhau. Thà phạm lỗi với sự hiền hòa còn hơn làm nên điều kỳ diệu bằng lòng nhẫn tâm. Tất cả những gì chúng ta cần làm trong cuộc sống này là yêu thương không mệt mỏi bằng những biểu hiện thường ngày nhỏ bé: chút lòng thành, đôi lời tử tế, suy nghĩ hướng về người khác…Đó là việc lau rửa cho một người đàn ông sắp hấp hối dưới một rãnh nước hay đến cảm ơn một người đã tặng cho Mẹ một con cừu. Qua những việc Mẹ làm mỗi ngày, Mẹ nhận ra rằng tình yêu hiện hữu ở mọi nơi, trong mọi vật. Nếu chúng ta đừng quá tập trung vào những điều tiêu cực trong cuộc sống, chúng ta sẽ sẵn lòng thấy rất nhiều điều tốt đẹp quanh ta. Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ được phán xét bằng tình yêu.
Mẹ chọn sứ mạng của mình là sống để phục vụ. Chìa tay ra để phục vụ và dâng trái tim để yêu thương. Một đêm khuya, Mẹ được báo rằng có một gia đình với tám đứa con đã nhiều ngày không có gì để ăn. Mẹ sẵn sàng ra đi ngay trong đêm, mang theo một ít thức ăn. Người phụ nữ nghèo khó, mẹ của tám đứa trẻ đói khát ấy khi nhận thức ăn từ Mẹ Teresa đã giữ lại một nửa và mang nửa còn lại đến cho những người hàng xóm của mình. Sự trao tặng thông thường chỉ được cho đi khi người ta đủ đầy. Tuy nhiên, Mẹ Teresa nhận ra rằng, những người nghèo đói thường rất hào phóng, hào phóng hơn những người giàu có bởi họ biết họ nghèo và biết những người khác cũng đang đói khát như họ. Có những món quà không thể mua bán bằng tiền. Có những món quà vô giá, đó là chân thành phục vụ và trao tặng người khác. Bạn đã bao giờ có được niềm vui từ sự trao tặng? Tôi không đánh giá cao những phong bì nặng trĩu với tên người tặng được in nhũ vàng. Tôi muốn bạn cho đi bản thân mình bằng cách phục vụ người khác.. Tình yêu mà bạn đặt vào sự trao tặng mới là điều quan trọng nhất.
Điều Mẹ Teresa muốn trao gửi đến tất cả chúng ta tiếp theo là sự Thánh thiện. Thánh thiện không phải là một món hàng xa xỉ chỉ dành riêng cho một số người. Nó dành cho bạn, cho tôi và cho tất cả chúng ta. Nó là một bổn phận giản dị vì chúng ta khi biết yêu thương, chúng ta sẽ trở nên thánh thiện. Bước đầu tiên để trở nên Thánh thiện là mong muốn điều đó. Tiếp theo, cần khiêm nhường và cầu nguyện, biết đón nhận khó khăn để học bài học về lòng thánh thiện, kiểm nghiệm lại những việc mình đã làm. Để yêu thương một người, chúng ta phải đến gần và thấu hiểu người đó. Hàng ngày, chúng ta phải làm mới lòng quyết tâm của mình và tự đánh thức lòng nhiệt thành với cuộc sống. Đó là cách chúng ta nuôi dưỡng sự thánh thiện trong mình.
Mẹ nói về Công việc phụng sự của mình như sau: Điều quan trọng không phải là công việc của bạn to lớn hay bé nhỏ mà bạn đã bỏ vào đó bao nhiêu tâm trí, bao nhiêu nỗ lực. Công việc của bạn sẽ chứng minh tình yêu của bạn. Có thể ở một nơi rất gần nhà bạn, một người mù đang sống ở đó và họ sẽ rất cảm động nếu bạn ghé chơi và đọc cho họ nghe vài mẩu báo. Một gia đình đang cần một điều mà với bạn chẳng quan trọng gì, đó là có ai đó trông giúp em bé trong nửa giờ. Giúp đỡ những người nghèo khó về vật chất luôn dễ hơn giúp đỡ những người thiếu thốn tình yêu thương. Bàn tay chúng ta phải thanh sạch và đầy tình nhân ái đến nhường nào mới có thể mang tình thương ấy đến cho họ! Quả ngọt của tình yêu là sự phục vụ, quả ngọt của phục vụ là hòa bình. Tất cả chúng ta nên làm việc cho hòa bình.
Mẹ Teresa từng nói rằng Chúa đã không tạo ra sự nghèo khó. Chính chúng ta tạo ra nó. Và chính vì thế nên Mẹ đã lựa chọn việc phục vụ những người nghéo khó và bần cùng ở khắp nơi trên thế giới làm lẽ sống của đời mình. Nghèo đói không đơn thuần ở khía cạnh vật chất, đó còn là sự khao khát mãnh liệt về phẩm giá con người. Thế giới ngày nay có rất nhiều người nghèo đói. Sự nghèo đói về mặt tinh thần luôn nhiều hơn sự nghèo đói về vật chất. Đó là cảm giác cô đơn, thất vọng, buồn phiền, mất niềm tin. Để mang đến cho mọi người những điều kể trên, chúng ta phải có đủ những điều đó vì chúng ta chẳng thể cho đi cái mà mình không có.
Để thật sự biết yêu thương, chúng ta phải học cách tha thứ. Khi nhận ra rằng tất cả chúng ta đều là những kẻ lầm lỗi, chúng ta sẽ dễ dàng tha thứ cho người khác. Chúng ta tha thứ để được tha thứ. Mọi con người đều đến từ bàn tay của Chúa và tất cả đều biết đôi điều về tình yêu bao la của Người. Dù theo tôn giáo nào, chúng ta cũng nên biết rằng nếu ta thực sự muốn yêu thương, trước tiên ta phải biết tha thứ.
Mẹ tâm sự rằng Tôi có một niềm tin rằng tình yêu bắt đầu từ mái nhà. Vì vậy, mỗi người chúng ta cần đảm bảo rằng có một tình yêu sâu sắc luôn ngự trị trong chính ngôi nhà của chúng ta. Có một em bé đói khát được Mẹ mang về nhà mình nhưng chỉ được vài ngày, em bé ấy bỏ trốn. Lần bỏ trốn thứ hai, Mẹ theo chân em và biết được rằng em bé ấy về lại túp lều tồi tàn, nơi có mẹ em ở đấy và cùng mẹ nấu món cháo lỏng rồi ăn ngon lành như chưa hề có gì ngon như thế. Cô bé ấy không lựa chọn mái ấm của các xơ mà lựa chọn túp lều ẩm thấp vì nơi đó là gia đình em. Vì tình yêu bắt nguồn từ gia đình, tôi nghĩ rằng chúng ta nên dạy con trẻ yêu thương nhau trong gia đình. Tôi cho rằng điều đó sẽ thêm sức mạnh cho trẻ nhỏ, để chúng có thể trao tình yêu ấy cho người khác trong tương lai. Cuộc sống vội vã hôm nay khiến con trẻ dần mất đi vị thế của chúng trong gia đình. Nếu bạn muốn một gia đình hạnh phúc, nếu bạn muốn một gia đình thánh thiện, hãy để trái tim bạn đến với tình yêu.
Trong hành trình cuộc đời mình, Mẹ Teresa đã chứng kiến rất nhiều người hấp hối. Với Mẹ, họ mới thật sự là những anh hùng bởi sự chịu đựng ấy thật to lớn so với những khó khăn nhỏ nhoi mà mẹ phải trải qua. Nỗi đau không bao giờ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của chúng ta, chính vì thế đừng sợ đau khổ. Thỉnh thoảng, khi công việc của tôi quá khó khăn, tôi lại nghĩ đến các em bé ốm đau, côi cút trong nhà tôi và tôi cầu nguyện. Điều này an ủi tôi và cho tôi thêm sức mạnh để tiếp tục công việc phục vụ của mình. Mẹ tin tưởng rằng khó khăn là điều thử thách tình yêu của con người. Mẹ tin vào tình yêu con người nên Mẹ tin tưởng rằng, con người sẽ không bao giờ làm ngơ trước nỗi đau và mất mát của người khác. Mẹ đã đúng! Trong những lúc khó khăn tột cùng, khi trong nhà không còn tiền bạc, thuốc thang, thức ăn cho những người khốn khó, khi tất cả tưởng chừng như bế tắc thì phép màu đã xảy ra, Mẹ và các xơ liền nhận được sự quyên góp, giúp đỡ từ rất nhiều nơi gửi đến. Mẹ nói rằng Chúa đã gửi đến cho chúng tôi!
Trên bước đường phụng sự Chúa thông qua phục vụ những con người nghèo khó mà Chúa gửi gắm thân xác mình, Mẹ Teresa đã cùng các nữ tu khác sáng lập Hội truyền giáo Bác Ái. Mẹ gọi những anh chị em làm việc cùng Mẹ là những sứ giả tình yêu của Chúa. Và Hội truyền giáo Bác Ái đã sống đúng với sứ mạng đó. Các nữ tu trong Hội đã mang tình yêu Thiên Chúa đến với những người nghèo khó nhất và khốn cùng nhất bằng một trái tim nhân ái và tĩnh lặng. Nếu một nữ tu không có được sự dịu dàng và cung cách tĩnh lặng, tôi không cho phép cô ấy đến thăm người nghèo. Người nghèo đã có quá nhiều lý do để sầu muộn, làm sao chúng ta có thể mang đến cho họ thêm nỗi ưu phiền do cung cách tồi tệ của cá nhân chúng ta? Chỉ có tình yêu trọn vẹn mới gắn hàn được ngàn vết thương mà những con người nghèo khó ấy đang trải qua. Mẹ và các chị em trong Hội luôn cầu nguyện để đón nhận tình yêu của Chúa và phục vụ bằng tình yêu để những mảnh đời bất hạnh ngoài kia được gần gũi với tình yêu Thiên Chúa mà họ được trao tặng.
Trong cuộc chuyện trò giữa Mẹ Teresa và phóng viên Jose Luis Bonzales – Balado, khi được hỏi “Sức mạnh nào đã giúp Mẹ thực hiện công việc của mình?”, Mẹ tâm sự “Ngay từ lúc đầu, chúng tôi đã được truyền thụ hãy khám phá Chúa Jesus trong hình hài đau khổ của những người nghèo khó, bệnh tật, bị ruồng bỏ. Chính đức tin đã làm cho công việc của chúng tôi dễ dàng, hay ít ra cũng dễ chịu hơn. Nếu không có đức tin, những công việc này sẽ trở thành một trở ngại cho đời sống tôn giáo của chúng tôi bởi chúng tôi phải gánh chịu những lời báng bổ, sự độc ác và chủ nghĩa vô thần ở khắp nơi”. Tháng 9 năm 1997, sau hơn 6 thập niên phục vụ những mảnh đời bất hạnh, coi cút ở khắp nơi trên thế giới, Mẹ Teresa đã lặng lẽ qua đời tại nhà riêng ở Cancutta - Ấn Độ sau một cơn đau tim. Mẹ không bao giờ ngơi nghỉ làm việc và phụng sự dù có lúc, sức khỏe của Mẹ không cho phép Mẹ làm bất cứ việc gì. Nhiều người đã khuyên Mẹ dừng công việc và nghỉ ngơi nhưng Mẹ luôn nói rằng “Tôi có ngàn thu để yên nghỉ”.
Giờ đây, Mẹ đã thật sự được yên nghỉ!





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét