Cuốn sách này dành cho những ai muốn tạo dựng một đội ngũ độc lập, một hệ thống điều hành tin cậy trao quyền cho người của mình và để họ thả sức trưởng thành và thành đạt, cho phép bạn tạo dựng một đội hình hoạt động tốt dù bạn có mặt ở đấy hay không; và chủ yếu là bạn trở thành nguồn cảm hứng cho thành công của đội hình ấy.
Lấy lại UY QUYỀN
Tất cả các nhà quản lý đều có thể lựa chọn giữa hai cách quan hệ:
• Chặt: Phê bình và phán xét người của mình -> khơi dậy sự thủ thế và thu mình lại của nhân viên.
• Thoáng: Chỉ bảo và huấn luyện người của mình -> khơi dậy sự cộng tác, tính sáng tạo và hướng đến tính hiệu quả.
Uy quyền đích thực trong việc lãnh đạo đến từ sự cộng tác chứ không phải từ sự phê phán. Ta không để “điều hành” được con người, mà chỉ có thể dẫn dắt họ, giúp họ khơi dậy và thể hiện sức mạnh nơi cá nhân họ một cách hiệu quả.
Làm sao mở trường năng lực của bạn?
• Một khi bạn nhận ra rằng toàn bộ sức mạnh tốt đẹp đều đến từ bên trong là lúc bạn bắt đầu trở nên có quyền uy.
• Dùng chính sách khuyến khích tìm ra sức mạnh sẵn có của nhân viên và cho phép sức mạnh ấy trỗi dậy. Khi nhân viên được làm công việc mình yêu thích thì thành công sẽ tự đến. Một khi bạn đã biết họ yêu thích công việc thì hãy giúp họ làm việc đó, họ sẽ làm cho bạn cả ngày. Tìm họ chứ đừng ép họ!
Học cách rẽ sang một hướng mới
• Ta chẳng bao giờ nên khắc phục cái gì! Khi phạm một sai lầm, khắc phục thực ra không ăn thua. Cách tốt nhất đó là bỏ qua tất cả những gì không có ích cho mình. Và dù sai lầm ấy chưa biến mất hẳn thì nó cũng chỉ là “chuyện cũ”.
• Đừng cố tha hết cả đống những thứ lộn xộn như: ai làm gì sai, ai không đáng tin, ai làm mình thất vọng…, hãy nới lỏng tay với cuộc đời mình và cho phép thành công đến cùng bạn.
Thả tay cho sự nghiệp của bạn cất cánh
• Mỗi sự kiện trong cuộc đời có thể có hai nguyên cớ: Hoặc những gì xảy ra là tích cực, hoặc nó đem đến cho ta điều gì đó cần học hỏi nhằm tạo ra thứ gì đó tích cực. Một khi bạn đã dở bỏ hết những giới hạn yếu đuối, giận dữ hay buồn bực thì bạn sẽ lại giỏi giang ngay. Bạn quay về hào hứng với những ý tưởng và những sáng kiến, với mọi thứ có thể đưa đơn vị tiến lên.
Định nghĩa lại THÀNH CÔNG cho mình
• Người ta phần lớn không thành công bởi lẽ định nghĩa thành công của họ luôn ít nhiều bao gồm cả việc thay đổi thế giới bên ngoài. Mà thế giới bên ngoài thì khó mà ra tay thay đổi được. Và đây là sự thật: Thành công có sẵn bên trong bạn. Mấu chốt là hãy tìm cách để những gì vốn đã sẵn có trong bạn trồi lên.
Sử dụng sức mạnh của TRUNG DUNG
• Chỉ ở vị trí trung lập ta mới nhìn thấy tất cả những chỗ thiếu sót ở các quan điểm khác. Đừng lay hoay tìm cách loại bỏ các đối lập với thứ ta đang tìm kiếm. Nên gạt bỏ cả hai ý nghĩ tiêu cực lẫn tích cực để về một trạng thái gọi là trung lập. Thành công sẽ đổ về nơi ấy.
• Trung lập là lực hút. Vị trí trung lập bao giờ cũng có hiệu lực mạnh nhất. Một khi bạn đã trở nên trung lập thì âm và dương thành hai lực cân bằng. Bạn không việc gì phải gắng hết sức mình trong những vụ làm ăn “cả hai đều thắng” . Quá thiết tha với một kết quả nào đó chỉ tổ đẩy kết quả đó tuột đi mà thôi.
Càng chống càng ỳ
• Phần lớn hơn trong con người chính là cái phần tự nguyện, vô điều kiện và không phán xét. Trung dung mang đến cho bạn những giải pháp trung hậu và hơn hết là để bạn cho phép – chứ không ép buộc – kết quả trở nên tốt đẹp hơn.
• Một nhà thương thuyết “thoáng” đầy kinh nghiệm không bao giờ phải cố cho xong việc, không để mình quá thiết tha tới một kết thúc đặc biệt nào đó đến mức không thể đổi ý sang một cơ hội tốt hơn.
• Đừng quá thiết tha với một kết cục đặc biệt nào, miễn cứ tốt hơn là được.
Sử dụng phép TẬP TRUNG và CÓ CHỦ ĐỊNH
• Hãy cố để ý sao cho trong suốt cuộc đời mình, mỗi lần bạn chỉ làm đúng một việc mà thôi. Đó là tất cả những gì bạn nên làm và cần làm. Mỗi lần chỉ làm một việc trong vui vẻ, thư thái, và rồi ngạc nhiên nhận ra rằng nó luôn mang lại cho bạn thành công nhiều hơn cả mức bạn cần.
• Việc quản lý thoáng có nghĩa là buông tay khỏi quá khứ và buông tay khỏi tương lai. Tiêu điểm của bạn là hiện tại, bởi lẽ năng lực luôn sinh ra lúc này. Sáng tạo, nếu có, phải nảy sinh ngay lúc này. Không bao giờ phải đợi đến tương lai. Nếu cứ để đầu óc lang thang đến chốn tương lai, ta sẽ cảm thấy lo âu và sợ hãi. Còn lui về quá khứ thì những ý nghĩ tiếc nuối và bực bội sẽ chỗi dậy.
Đừng chú tâm đến thứ làm bạn sợ
• Chống lại cái gì bạn không muốn có trên đời chỉ càng làm tăng sức mạnh cho nó mà thôi. Quan trọng là phải có được một chủ định trong công việc.
• Bạn có thể nghĩ một cách dễ chịu: “Ờ, đó là mục tiêu mình định đạt được, có điều mình chưa đạt được”. Nghe thì có vẻ yếu nhưng kỳ thực lại mạnh mẽ hơn hẳn, bởi vì từ trạng thái không căng thẳng như vậy thì bạn sẽ thấy mình còn muốn thử thêm.
Những câu hỏi dẫn đến THÀNH CÔNG
• Mỗi khi làm xong một việc gì, bạn chỉ cần dừng lại một chút mà tự hỏi xem lúc đó mình đã cảm thấy thế nào. Chỉ cần lắng nghe cảm giác đó dù thế nào đi chăng nữa. Với một chút thực hành và kỷ luật, sẽ không có gì khó để tìm ra cách thử mọi hành động của bạn so với cái hiểu biết bên trong đó.
• Thành công đến từ những câu bạn tự hỏi chính mình. Một câu hỏi thiết thực và tối hậu là: “Làm cách nào để tôi có thể cống hiến?” hoặc “Tôi có thể cho đi cái gì?”. Nhà quản lý thoáng là người làm gương, truyền cảm hứng và bồi dưỡng một quan điểm cống hiến, khơi gợi sự đóng góp. Khi bạn buông tay khỏi cuộc sống của nhân viên và để họ cho đi những gì mình có, tức là bạn đã cho phép họ thành công rồi. Họ sẽ tìm xem có gì bên trong mình, và tìm xem có cách nào để trao nó cho đời. Họ không còn phải vất vả vì nó nữa. Họ không phải cố ép nó nữa. Họ không phải dùng đến sức mạnh ý chí sôi sục nữa. Họ chỉ cần làm những gì mình thích.
Những ý tưởng đầy cảm hứng đưa tới THÀNH CÔNG
• Các ý tưởng hay nhất thường nảy ra lúc bạn thôi không cố gắng suy nghĩ nữa. Sự căng thẳng khi bạn cố suy nghĩ thực ra lại xua đuổi các ý tưởng đi. Bạn hãy buông tay khỏi suy nghĩ của mình để cho cảm hứng tự ùa đến.
• Một khi bạn đã biết làm vậy với mình thì bạn có thể làm vậy với người khác. Bạn có thể gieo hạt xuống và đặt ra những câu hỏi để họ mang đi mà suy tưởng. Đừng có đòi hỏi phải trả lời ngay. Đừng có săm soi kĩ các vấn đề. Một khi bạn đã thấy được tiềm năng vô hạn của nhân viên và những khả năng không hạn chế mà cuộc sống đã đem lại cho họ thì bạn không cần phải lo lắng chuyện làm sao nghĩ ra các ý tưởng hay nữa. Hãy cứ để mặc họ xoay xở.
• Chìa khóa nền tảng cho thành công giờ là tự tin vào chính mình – tin rằng mình đã có sẵn mọi thứ cần thiết ở ngay bên trong mình. Chính việc thôi nghĩ và thư giãn mới đem đến ý tưởng. Thư giãn là cách để có được mọi thứ. Đầu óc là thế đấy.
• Nhà quản lý thoáng dàn dựng bối cảnh cho thành công bằng cách luôn đưa nhân viên trở lại với trải nghiệm thành công của chính họ. Muốn khích lệ người ta tin vào năng lực của chính mình thì không thể nói suông được. Bạn phải đưa họ trở lại cái mà họ đã làm và cảm thấy tự hào. Nhắc lại cho họ nhớ họ đã tạo ra sự khác biệt như thế nào và chỉ ra những kỹ năng mà họ đã thể hiện. Bằng chứng hiển nhiên đó là cái nuôi dưỡng lòng tự tin ở họ như bạn mong muốn.
Thực tập tìm kiếm SỰ THẤU THỊ
• Hãy tìm xem bạn hợp với cái gì và cảm thấy cái gì là tự nhiên với bạn trong mọi quyết định mà bạn nghĩ mình phải làm. Hình ảnh hiện ra trước mắt nhà quản lý thoáng không phải là một viễn cảnh của công ty sau mười năm, mà là hình ảnh tiềm ẩn trong nhân viên của mình ngay tại đây và vào lúc này – khả năng nhìn thấy nhiều hơn ở nhân viên, còn hơn cả chính họ nhìn thấy ở mình nữa.
• Bước tiếp theo là mời họ đến với hình ảnh mà bạn nhìn thấy ở họ. Khi chúng ta tin ở cuộc sống này và ở bản chất không giới hạn của nó thì ta càng có cảm giác không muốn giới hạn chính mình. Khi chúng ta không nghĩ đến các hạn chế của mình nữa thì ta bắt đầu mở lòng cho các khả năng.
• Cuộc đời đem đến cho ta cái ta tin chứ không phải cái ta muốn.
Niềm vui của việc ra quyết định thoáng
• Hầu hết nhân viên của bạn đã sống cả đời để làm những thứ cho bên ngoài tán đồng. Công việc của bạn là giúp họ cai hẳn thói nghiện ngập tìm sự tán thưởng độc hại đó. Hãy tìm kiếm sức mạnh ở nhân viên của mình thay vì cố thêm thắt cái gì còn thiếu, dạy họ dùng những gì có sẵn trong họ thay vì ép họ và làm những việc mà hầu hết các nhà quản lý vẫn cố làm một cách vô vọng.
Thế thì người quản lý còn việc gì mà làm nữa?
• Công việc của một nhà quản lý thoáng là tìm hiểu. Bạn sẽ học cách trở nên nhạy bén, biết việc gì mà nhân viên của bạn thích làm. Bạn sẽ học cách tìm thấy những sức mạnh bẩm sinh hiện hữu trong họ. Bấy giờ bạn sẽ có kinh nghiệm hơn trong việc sắp xếp nhân sự vào những vị trí phù hợp với tài năng của từng người.
• Công việc và tình yêu dành cho công việc là điều quan trọng nhất. Khi đó, không cần kỷ luật gì cả. Vì vậy, hãy khơi gợi để giúp mọi người làm những gì họ thích.
Đảo ngược quy trình
• Tất cả những “đối lập”, “tiêu cực”, và “cái ta không muốn” chẳng qua chỉ là phản hồi có ích nhưng trá hình, xuất hiện để giúp chúng ta hiểu thêm về chính mình. Nếu ta e sợ và phê phán tín hiệu phản hồi đó thì nó sẽ trở thành rào cản cho sự hiểu biết này.
• Bước đầu tiên là ngừng suy nghĩ theo kiểu phê phán. Thay vào đó, trước tiên bạn phải khám phá xem họ là ai. Sau đó bạn khám phá mình là ai. Hãy lắng nghe những lời bình luận của người khác. Hãy xem người ta nói gì về việc bạn làm. Rồi xem cái gì sẽ đến với bạn một cách tự nhiên, xem cái gì bạn không cần phải cố gắng mà vẫn giỏi, đó chính là năng khiếu của bạn. Tất cả chúng ta, ai cũng có những năng khiếu tương tự. Vậy thì đây là lúc chúng ta thôi nhìn bên ngoài để tìm cái ta cần uốn nắn. Thay vào đó, ta có thể nhìn ra ngoài để tìm cái ta có thể khớp với cái có sẵn bên trong bản thân mình. Và rồi để cho những gì ra đã trải nghiệm thông tin lại cho ta.
• Bắt đầu xem xét từng ý nghĩ – có thể đó là một cơ hội để làm một cú đảo ngược trong hệ thống niềm tin của bạn.
Chỉnh lại “KHÍ TÀI” của bạn
• Nuôi dưỡng những ý nghĩ nào đem đến cho ta cảm giác khỏe khoắn, thoải mái, vui vẻ và bình yên.Gạt bỏ và xua tan những ý nghĩ nào khiến ta cáu giận, buồn bã, sợ hãi và thất vọng – bất kì ý nghĩ nào gợi ra những cảm xúc dính dáng đến lo âu.
Mục đích của bạn là trở thành chính mình
• Hãy lắng nghe cảm xúc, lắng nghe cảm giác, lắng nghe cơ thể, lắng nghe hơi thở và lắng nghe sức chịu đựng của mình. Khi làm điều gì mình thích thì bạn có thể làm hàng giờ mà chả thất mệt mỏi gì. Một khi nhận ra điều đó ở mình, bạn cũng sẽ nhận ra được điều đó ở nhân viên mình. Một khi nguyên tắc này thôi thúc trong bạn, nó sẽ là món quà đẹp nhất bạn dành cho họ.
• Đừng lo lắng về những gì bên ngoài nói về mình nữa, xóa bỏ bức tường mà bạn đã dựng lên trong ý nghĩ của mình thông qua một lời phê phán, giận dữ và thất vọng. Đừng ngẫm lại cách trả đũa trước những lời phê phán. Bạn chỉ cần quan tâm đến việc “hiện thực hóa” tiềm năng của mình – trở thành chính mình. Khi sống một cuộc sống “thoáng”, thế giới bên ngoài sẽ đáp lại bạn khác đi, bởi lẽ bản đã cởi mở hơn trước cơ hội.
• Đó chính là cho phép thành công đến thay vì bắt nó xảy ra.
Bỏ qua PHÁN XÉT
• Mọi thứ sở dĩ làm ta lo lắng chỉ vì ta phán xét nó. Nếu có thể mở lòng cho mọi thứ và coi chúng chỉ như một thứ qua đường thì ta có thể thoát được cả đống bất mãn, bực bội, căng thẳng và trách móc. Thái độ không phán xét sẽ giúp bạn mở lòng ra để xử lý tình huống theo những cung cách sáng tạo. Đừng cố chấn chỉnh thế giới bên ngoài, hãy lo cải thiện thế giới bên trong. Bạn đang làm việc với niềm vui và sự tự do có được khi thực hành giải thoát mình khỏi thói phán xét.
• Cuộc sống không phải chỉ là những gì đang diễn ra mà còn là phương thức ta chọn để diễn giải chúng thế nào. Từ quan điểm quản lý này mà sinh ra những lợi ích lớn lao và thiết thực. Nhân viên của bạn chắc chắn sẽ thoải mái hơn với bạn khi bạn chấp nhận họ đúng con người họ. Họ sẽ tin cậy bạn hơn. Giờ đây mối quan tâm của họ là làm ra những tuyệt tác cho bạn, khác với trước đây, họ chỉ chơi trò nạn nhân để bạn mủi lòng.
SÁNG TẠO kết quả
• Đó là một qui trình trở thành người mà ta muốn trở thành ngay bây giờ, ngay thời điểm này, chứ không phải ở một tương lai xa xôi khó tới.
• Cho phép mình thành công chẳng qua chỉ là biết cách làm sao để mình biến thành người sảng khoái! Hãy nghỉ ngơi. Hãy tập trung vào những thứ bên trong biết tạo ra kết quả, rồi cứ để cho kết quả tự nó nảy sinh. Hãy gạt bỏ hết những kỳ vọng về kết quả và cứ để mọi thứ tuần tự nhi tiến.
• Tất cả những gì bạn cần chú tâm để tiến lên là: Mình có thể cho đi điều gì? Phải ý thức được rằng đây không phải là cuộc cạnh tranh, đây là sự hợp tác. Bạn sẽ tiến xa hơn bằng cách làm việc cùng mọi người. Bạn quí trọng hình ảnh của mình và của họ nữa. Đó chính là cách tạo ra kết quả.
NHẠY BÉN với toàn bộ hệ thống
• Người quản lý thoáng thấy được mình được hỗ trợ mạnh mẽ biết bao bởi những người tốt có khắp nơi. Thế là anh ta bắt đầu hoạt động như một phần của tổng thể, thay vì như một cá nhân e ngại chỉ biết thủ thế.
• Cảm nhận được sự liên kết đó với mọi người trong tổ chức của mình, rồi lan rộng sự liên kết đó ra cả khách hàng của mình, vì bạn ý thức được rằng bạn sẽ nhận lại được những gì đã cho đi; những thứ ấy cứ thế mà chạy vòng quanh, vòng quanh; bạn hiểu rằng phong cách khơi gợi thoáng của mình đã tạo ra một đường tròn: những thứ bạn cho đi sẽ chạy vòng khắp thế giới rồi lại trở về với bạn.
Đi sâu hơn nữa vào ƯỚC NGUYỆN của bạn
• Một trong những phương pháp hiệu quả nhất mà một nhà quản lý thoáng dùng để khai thác nhân viên của mình một cách tốt nhất, là tìm hiểu những ước vọng sâu kín nhất trong con người họ. Một khi đã biết được những ước vọng đó rồi, bạn lồng chúng vào nội dung khơi gợi và huấn luyện của mình. Bạn giúp họ có được những gì họ muốn chứ không phải những gì bạn muốn.
• Cuộc sống không mang lại cho bạn thứ bạn muốn. Nó mang đến cho bạn thứ bạn nghĩ. Mong muốn, tức là đẩy ra xa. Bởi vì chỉ nguyên việc muốn thôi cũng đủ tạo ra niềm tin là bạn không có điều bạn muốn rồi, và có lẽ bạn sẽ không thể có được. Việc “muốn” sẽ tạo ra cảm giác thiếu thốn và khan hiếm từ bên trong xung quanh thứ mà bạn mong muốn.
Vậy làm thế nào để bạn thôi không muốn nữa một thứ gì đó mà bạn rất muốn có?
• Thay vì muốn một điều gì, bạn hãy đảo cách nghĩ của mình thành: “Mình sẽ tạo ra nó”. Bởi bây giờ bạn đã hiểu được rằng quá trình sáng tạo thực sự khởi nguồn từ bên trong chứ không phải bên ngoài. Bạn lĩnh hội được rằng, tiềm năng sáng tạo có sẵn trong ta sẽ bộc lộ qua suy nghĩ và trỗi lên qua tinh thần có trong ta.
Nhà Quản lý THOÁNG trên cương vị huấn luyện viên
• Nhà quản lý thoáng huấn luyện người của mình sao cho tài năng của họ được bộc lộ, cho phép họ làm việc giỏi hơn và trở nên hài hòa hơn với thiên hướng bên trong của chính mình. Điểm mấu chốt trong huấn luyện là: cái ta đang huấn luyện quả thực là cái sẽ phục vụ cho quyền lợi của người được huấn luyện. Huấn luyện nặng về khơi gợi hơn là chỉ đạo.
Đừng khuyên gì hết nếu người ta không hỏi
• Giai đoạn đầu tiên của khóa huấn luyện là thâm nhập: hỏi họ những câu hỏi nhẹ nhàng, tiếp cận với ý định và động cơ bên trong của người đang được bạn huấn luyện. Quan trọng là bạn phải thấy cái họ muốn đạt tới, cái họ đang cố gắng làm và cách họ nhận định tình hình. Thành ra trước hết bạn sẽ nghe, hỏi thật nhiều và để cho họ nói -> tìm hiểu người ta trước chứ không phải để người ta hiểu mình.
Huấn luyện là nhằm vào những khả năng
• Việc huấn luyện là đưa người ta thoát khỏi bế tắc trong lối suy nghĩ mà họ cứ tưởng là do mình bị hạn chế, để mở ra một khả năng mới.
• Mục đích của một cuộc huấn luyện đúng đắn là người được huấn luyện phải đạt được nhanh nhất những gì họ muốn, chứ không phải đạt được cái mà huấn luyện viên muốn.
• Tất cả những gì cần thiết để thành công thực ra đã có sẵn trong mỗi người. Công việc của bạn là tháo cũi sổ lồng tiềm năng của nhân viên mình, họ sẽ thể hiện ở mức độ mà chính họ cũng không mơ thấy nổi!